Truyện audio ngôn tình, tiên hiệp: Hộ Tâm- Cửu Lộ Phi Hương (trọn bộ)


 

Truyện audio ngôn tình, tiên hiệp: Hộ Tâm

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương 

Diễn đọc: Gấu

**********



Nghe phong phanh ở nơi khác thì thấy có người chê “Hộ tâm” một chút, có người chê nhiều, có người chê tơi bời, có người lại khen. Những người không thích Cửu Lộ Phi Hương, hoặc đang bất mãn với điều gì đó ở “Hộ tâm”, thiết nghĩ các bạn không nên đọc review này. Vận số đã định mình chính là “thê nô” của bả mà, luôn luôn chỉ nghĩ đến cái hay, bỏ qua cái không hay, dù có nhận ra điểm không hay thì vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua thôi @@
Cái tên Cửu Lộ Phi Hương là tượng đài trong lòng mình đã lâu, và tin chắc điều này cũng đúng với phần lớn những độc giả yêu thích thể loại huyền huyễn. Chỉ một cái tên này đã bảo chứng cho chất lượng nội dung đến 90% rồi. Huyền huyễn là một “mảnh đất” màu mỡ, nhưng dường như có rất ít người “nông dân” biết cách “trồng trọt”,”cày cấy” để cho ra thành quả cao nhất trên mảnh đất ấy. Mình đã đọc một vài tác phẩm thể loại huyền huyễn của những tác giả khác, từ những người có tên tuổi cho đến không tên tuổi, nhưng thực sự, thực sự chưa một ai, chưa một lối viết nào có thể tác động đến mình một cách rõ rệt như Cửu Lộ Phi Hương. Nghe có vẻ ếch ngồi đáy giếng, bởi “chưa một ai” đâu có nghĩa là “không một ai”, có thể là chưa gặp được mà thôi, nhưng chí ít hiện tại là như vậy.
Cửu Lộ Phi Hương là một tác giả rất năng suất, đã viết mấy mươi tác phẩm có thừa, bởi vậy việc trùng lặp trong cốt truyện, trong cách xây dựng nhân vật là không thể tránh khỏi. Không phải truyện nào của Cửu mình cũng đánh giá là hay nhất, nhưng truyện nào của Cửu cũng khiến mình gật gù tán thưởng, dù ít dù nhiều. Mỗi khi biết Cửu cho ra lò một “đứa con tinh thần” mới, lòng mình rộn rạo lắm, mâu thuẫn lắm, vừa muốn đọc ngay tức khắc vừa chần chừ không đọc. Lý do muốn đọc ngay là vì biết chắc mình sắp được đọc một tác phẩm hợp gu, nhưng lại không muốn đọc ngay là vì… chưa chuẩn bị sẵn tinh thần. Thực sự mỗi khi bắt đầu đọc truyện của Cửu, mình phải hít một hơi thật sâu rồi mới sẵn sàng “dấn thân” vào. Bởi vì sao? Tác phẩm của Cửu khá đồ sộ về nội dung, mạch truyện nhanh, tình tiết trùng trùng nối tiếp, sự gay cấn chiếm phần nhiều, những phân đoạn khiến không khí truyện lắng lại dù ít nhưng xuất hiện đúng lúc đúng chỗ, không thiếu không thừa. Chính bởi vậy, khi đọc truyện của Cửu mình luôn có cảm giác như bị “ăn đủ”, cảm xúc bị lối viết của Cửu dẫn dắt lên lên xuống xuống như đồ thị hình sin, lúc thì gay cấn đến tim muốn vỡ ra, lúc lại cảm thấy ngọt như ngấm vào tận xương vậy. Mệt lắm ấy chứ, đâu có ai muốn đang yên đang lành lại bị hành hạ con tim đến vậy đâu ^^
Lý do nho nhỏ thứ hai là, chính là như bây giờ đây, đã bị “hành hạ” trong 2 ngày đọc hết hơn một trăm chương truyện, giờ lại ngồi lộc cộc gõ bàn phím bày tỏ lòng yêu thương với người đã “hành hạ” mình >.<
Trên đây là một vài cảm nhận của mình về tác phẩm của Cửu Lộ Phi Hương nói chung, còn bây giờ mới đi vào nhiệm vụ chính đây ~~
Nhìn chung, “Hộ tâm” mang đầy đủ phong cách điển hình của Cửu, là huyền huyễn “chất”, nội dung đồ sộ có đầu tư, lối viết hài hước tự nhiên, trong hài có bi, văn phong không màu mè hoa mỹ nhưng luôn biết cách đánh trúng những cảm xúc chân thực vào lòng độc giả. Điều mình thích nhất ở Cửu chính là, tác giả này không thích nói dài nói dai nói dại, không thích nói lan man, viết câu nào là đủ nghĩa câu đó, bởi vậy khi đọc không có cảm giác muốn bỏ đấy đi ngủ, bao giờ có hứng lại đọc tiếp ^^
Về nhân vật, hai nhân vật chính của “Hộ tâm” là Thiên Diệu – một yêu long ngàn năm bởi vì bị người yêu hãm hại mà rơi vào cảnh cùng đường bí lối, và Nhạn Hồi – một nữ đệ tử của Lăng Tiêu chân nhân trên núi Thần Tinh, trong một lần làm ra chuyện sai trái mà bị trục xuất khỏi sư môn. Một người là Yêu, một người tu tiên, thế nhưng giữa họ không chỉ có số phận ràng buộc chặt chẽ với nhau, mà họ còn tâm linh tương thông, ăn ý và hiểu rõ nhau hơn bất kỳ một ai khác. Tình cảm hai người dành cho nhau đều sâu đậm, trải qua nhiều biến cố, đồng cam cộng khổ cùng nhau vượt qua mà hình thành. Duyên phận đã tác thành cho họ, chính họ cũng mong muốn được kề vai nhau cùng trải qua sinh tử, bởi vậy một cuộc tình đẹp với cái kết hoàn hảo dường như là lẽ dĩ nhiên.
_ _ _ _ _
Hai mươi năm về trước, Thiên Diệu vốn là một yêu long dũng mãnh, thọ ngang trời đất, pháp lực không ai sánh bằng. Hắn đã có thể phi thăng thành thần, thế nhưng chỉ vì gặp và yêu phải Tố Ảnh, hắn không những bị hãm hại đến chết, mà còn chết không toàn thây.
Tố Ảnh là một chân nhân mang lòng yêu một vị tướng quân người phàm, chỉ vì muốn làm một bộ giáp bằng vảy rồng để cứu mạng người yêu, cô ta sẵn sàng tiếp cận và lừa Thiên Diệu, khiến hắn yêu cô ta tha thiết, yêu đến mức không một chút đề phòng. Nhờ có sự liên thủ với Thanh Quảng chân nhân, cô ta dễ dàng hạ gục được Thiên Diệu. Hắn bị moi tim, rút gân, lột vảy, róc xương, trấn hồn, mỗi một bộ phận trên cơ thể bị Ngũ hành phong ấn ở một nơi khác nhau. Nói cách khác, hắn chính là bị phanh thây băm vằm, bị người mình yêu nhất phản bội, lừa gạt, phanh thây băm vằm…
Biết được ý đồ của Tố Ảnh, Thiên Diệu lột vảy Hộ Tâm và nội đan ném đi, bởi bộ giáp bằng vảy rồng kia cần có chiếc vảy hộ tâm này mới có tác dụng. Run rủi làm sao, vảy hộ tâm và nội đan rơi xuống trần thế, trúng vào Nhạn Hồi, một đứa trẻ bạc mệnh vừa sinh ra đã có trái tim khiếm khuyết. Hai thứ này đã may mắn cứu được đứa trẻ, không những khiến nàng lớn lên có thể nhìn thấy linh hồn, mà còn khiến tư chất của nàng tiến bộ vượt xa những người tu tiên khác.
Duyên phận giữa hai người đã sớm bắt đầu, khi hắn chết cũng chính là khi nàng vô tình được hắn cứu sống. Hắn bị Tố Ảnh lấy Mộc để trấn hồn, nàng lại trong một lần vô tình giải được phong ấn ấy trên một chiếc cây, giải thoát cho linh hồn hắn. Mối liên hệ kỳ diệu mà sâu xa này tiếp tục quấn quít lấy hai số mệnh, đưa hai người chính thức gặp nhau vào một ngày 10 năm sau.
Khi ấy hắn đang trú ngụ trong thân thể của một chàng trai yếu ớt. Còn Nhạn Hồi vừa bị trục xuất khỏi sư môn do cố ý thả lũ yêu trong địa lao ra. Nàng vì nóng lòng muốn kiếm tiền để được ăn ngon nên đã lên đường giết Xà yêu lấy thù lao, không may bị nó đả thương mất hết pháp lực, bị một bà lão bắt về làm vợ cho cháu, người cháu này chính là yêu long ngàn năm, Thiên Diệu.
Thiên Diệu sớm nhận ra trong người nàng có vảy hộ tâm và nội đan của hắn, liền một mực bám lấy nàng không buông. Hắn hết lần này đến lần khác tính kế khiến nàng phải bất đắc dĩ giúp hắn, đẩy chính bản thân mình vào hiểm cảnh để giúp hắn tìm lại bộ phận cơ thể. Biết máu nàng có thể giải phong ấn, hắn không ngần ngại đâm một đao vào ngực nàng để lấy máu tim. Máu nóng tuôn ra, Nhạn Hồi đau lòng ngơ ngác, nhưng hắn chỉ buông một câu bình thản: “Ta không muốn giết cô.” Phải, Thiên Diệu không muốn hại Nhạn Hồi, nhưng vì đại nghiệp phục thù, hắn chỉ còn cách coi nàng là quân cờ mà thôi.
Nhạn Hồi là một cô nương tốt bụng, tùy hứng, trượng nghĩa lại dễ mềm lòng, bởi vậy khi nghe Thiên Diệu kể về mối thù của hắn với Tố Ảnh năm xưa, nàng động lòng trắc ẩn với con rồng to xác nhưng trong lòng lại mang một vết thương tình không dễ gì khép lại ấy. Vậy là hai người cùng nhau rong ruổi khắp thiên hạ, nàng đi trước hắn đi sau, hắn gặp hiểm nguy nàng vì nghĩa quên mình để cứu hắn, cứ như vậy lần lượt tìm lại từng bộ phận đã mất trên cơ thể Thiên Diệu.
Thiên Diệu luôn một mực cho rằng, hắn sẽ không thể yêu thêm một ai khác. Bài học tình đời khắc cốt ghi tâm vẫn còn đó, những cơn đau tê dại khắp thân thể mỗi khi trăng tròn vẫn từng khắc quấn lấy hắn nhắc hắn về quá khứ đau thương. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, có một người thật lòng thật tâm đối xử với hắn, tình nguyện lấy máu tim của mình đưa cho hắn chứ không phải là lột vảy, rút gân, moi tim hắn. Nàng là người trấn an những cơn đau đớn mỗi đêm trăng tròn, xoa dịu trái tim đã sứt sẹo của hắn bằng những cử chỉ lời nói trong lúc vô tình. Nhạn Hồi làm mọi việc vì hắn mà không hề có chút tư tâm nào, cứ sảng khoái, phóng khoáng như vậy để mặc hắn lợi dụng. Hắn thành công lợi dụng được nàng, những cũng vô tình đánh rơi trái tim mình vào tay nàng mất rồi.
Thiên Diệu là một nhân vật mạnh mẽ nhưng cũng rất “yếu mềm”, có thể nói rằng hắn còn dễ bị tổn thương hơn cả nữ chính Nhạn Hồi. Là một kẻ bị thế tục ruồng bỏ, bị người tin yêu duy nhất phản bội, hắn cứ lặng lẽ tồn tại trên thế gian này, lặng lẽ cất giấu những tủi nhục uất ức ấy vào sâu trong tim mà không thể giãi bày cùng ai, không ai chia sẻ, không ai thấu hiểu. Đau xót hơn, hắn không có cơ thể hoàn chỉnh, không chút pháp lực, chỉ có thể bất lực để nỗi uất ức ấy từng ngày từng ngày cắn nuốt hắn. Chính bởi vậy, sự xuất hiện của Nhạn Hồi như một cánh tay vươn ra kéo hắn thoát khỏi vũng bùn tăm tối. Trong lúc cùng đường bí lối, nàng mở ra một lối thoát cho hắn, không những về thể xác, mà còn cả tâm hồn. Hắn bỗng nhiên cảm thấy may mắn vì bi kịch năm xưa đã cứu sống nàng, mang nàng đến với thế gian, màng nàng đến bên cạnh hắn.
Gặp được nàng là may mắn lớn nhất trong cuộc đời Thiên Diệu, cũng là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời tịch mịch ngàn năm của hắn. Hắn một lần nữa, mặc kệ bài học năm xưa, rụt rè trao tấm chân tình cho người con gái mang tên Nhạn Hồi ấy.
Nói Thiên Diệu “rụt rè” quả không sai. Hắn nhận ra mình đã động chân tâm, nhưng lại không dám bày tỏ lòng mình. Khi nghe tin Nhạn Hồi bị giết chết, hắn mới nhận ra nỗi đau này còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần nỗi đau bị phản bội năm xưa, hóa ra hắn đã cần nàng đến mức vượt sức tưởng tượng của hắn. Rồi khi trông thấy nàng lành lặn xuất hiện trong tầm mắt, hắn không kìm được lòng mình mà hôn nàng, cùng nhau đắm say triền miên giữa trời đất bao la. Sự tình đã đến nước này, tình cảm đã phát triển đến mức này, thế nhưng người mở miệng nói lời yêu trước lại là Nhạn Hồi, không biết là Thiên Diệu rụt rè, hay Nhạn Hồi quá táo bạo, cũng có lẽ là cả hai.
“Chàng yêu ta phải không? Chàng làm người của ta đi! Ta cũng yêu chàng!”
“Ta mặc kệ, hôn ta cũng hôn chàng rồi, ôm cũng ôm rồi, những gì không nên nhìn thấy trên cơ thể chàng ta cũng từng thấy rồi.  Dù sao sự trong sạch của chàng đã bị ta hủy. Nói đi, theo ta.”
“Theo. Ta theo nàng.”
Đọc đến những dòng này mình thực sự thở phào nhẹ nhõm thay cho Thiên Diệu, bởi nếu không có lời bày tỏ thẳng thừng táo bạo kia, chẳng biết tên ngốc ấy còn lặng lẽ cất giấu tâm tư đến bao giờ.
Dù đã biết rõ tình cảm của đối phương nhưng thời cuộc không cho phép hai người có cơ hội phát triển tình cảm. Dù hắn đã lấy lại được cơ thể nhưng vảy hộ tâm và nội đan vẫn còn ở trong tim Nhạn Hồi. Cuộc chiến tiên – yêu sắp diễn ra, nếu không có nội đan hắn không thể phát huy hết sức mạnh vốn có của mình, cơ hội chiến thắng gần như bằng 0. Yêu nàng rồi, hắn làm sao có thể nhẫn tâm lấy nội đan về nữa, bởi nếu thiếu nội đan, Nhạn Hồi sẽ chết.
Thiên Diệu một mực không đồng ý lấy lại nội đan từ nàng mà cướp nội đan của yêu quái khác bù vào, thế nhưng ai cũng biết điều đó chả giúp hắn mạnh lên bao nhiêu. Cố chấp của hắn chính là muốn giữ lấy mạng sống cho nàng, bảo vệ nàng cả đời bình an. Thế nhưng Nhạn Hồi cũng có cố chấp của riêng mình, điều nàng muốn chính là trả lại cho hắn những gì vốn thuộc về hắn, muốn nhìn thấy một thần long oai phong lấy núi làm giường chứ không phải là một con rồng hàng đêm vẫn bị cơn đau dằn vặt.
Để trả lại nội đan mà không bị Thiên Diệu phát hiện, Nhạn Hồi âm thầm hạ huyễn thuật lên người hắn. Ngày hắn ra trận, nàng vẫn mỉm cười để hắn an tâm dù tử khí đã bao trùm che khuất cả gương mặt nàng. Nàng từ phương xa lặng lẽ ngắm nhìn bóng dáng oai vệ khi chiến đấu của hắn, muốn lưu lại khoảnh khắc cuối cùng ở bên hắn trước khi tan thành mây khói…
Có thể nói trong câu chuyện này, Nhạn Hồi đã bỏ ra quá nhiều và hi sinh quá nhiều. Nếu như lúc đầu chỉ là vì cảm thương cho quá khứ Thiên Diệu mà đồng ý giúp hắn tìm cơ thể, đến lúc này tình thương ấy đã hòa lẫn cùng tình yêu, trở thành một động lực to lớn khiến nàng có thể đưa ra một quyết định trọng đại đến vậy. Trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, nàng tham lam từng hơi ấm, từng cái ôm và chiếc hôn của Thiên Diệu. Hơn ai hết nàng khát khao hắn, muốn hắn. Hơn ai hết nàng hiểu rõ sự quan trọng của mình đối với Thiên Diệu, cảm giác mất đi nàng đối với hắn là chuyện đau đớn cào xé tâm can đến nhường nào.
Thế nhưng… gió trăng mây trời không vì lòng người mà mảy may thay đổi, thế gian nhuộm màu máu tanh đến mấy thì vầng trăng trên cao vẫn cô tịch một phương như thể chẳng có gì xảy ra. Cũng như thời cuộc vốn tàn khốc, không vì tấm chân tình họ dành cho nhau mà thay đổi lộ trình.
Nhạn Hồi chết, Thiên Diệu vì có nội đan trong người mà không tốn chút sức nào hạ gục được đối thủ. Chỉ có điều chiến thắng này của hắn, quá đắt rồi…
Mười lăm năm trôi qua, Thiên Diệu đã trở thành thần long được người người ngưỡng vọng, nhưng đôi mắt hắn ở trên cao chỉ mải miết tìm kiếm hình bóng một người con gái đã từng bao phen không tiếc thân mình, nguyện cùng hắn trải qua sinh tử, đồng cam cộng khổ, sống chết bên nhau.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét