Truyện audio, sách nói: Bị Thiêu Sống - Souad

THAM GIA HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU THÍCH TRUYỆN AUDIO



Bị Thiêu Sống 
Tác giả:  Souad
Diễn đọc: Vịt Diêm Dúa
Nguồn: Lạc Hồn Cốc Audio
************
Bị Thiêu Sống là một cuốn hồi ký đầy lửa và tràn ngập đau đớn, như thể những giọt nước mắt mặn đắng chảy tràn trên những vết thương chưa lành.
Có một ngôi làng hẻo lánh của Palestine, nơi nữ giới chỉ được xem như nô lệ của gia đình và phải làm việc quần quật từ sáng đến tối trong sự vâng lời tuyệt đối với cha, anh, em, thậm chí là con trai. Ngôi làng ấy có Souad, cũng như bao cô gái khác, phải chịu đựng tất cả tăm tối của hủ tục, định kiến giới tính, định kiến dân tộc nghiệt ngã đến không thể thở nổi. Souad đã vùng vẫy để giải thoát mình nhưng đáp lại cô, với sự vô trách nhiệm tàn nhẫn của người tình, là cái chết đã được biết trước - Bị Thiêu Sống, vì "danh dự".
Cuốn sách đã lay động hàng triệu trái tim bởi câu chuyện khủng khiếp mà Souad phải trải qua, không hư cấu, không tưởng tượng , đau đớn đến tột cùng và tuyệt vọng đến tột cùng. Bức màn xa xôi của một vùng đất Ả rập được vén mở với tập tục, tôn giáo và cả tội ác. Thì ra trên thế giới này, vẫn còn có những con người tàn nhẫn như thế, vẫn còn có những con người phải chịu đựng như thế. Souad đã thoát chết, nhưng có bao nhiêu cô gái khác không được may mắn như cô? Hay bao nhiêu bé gái đã bị bóp chết ngay khi mới ra đời như chị em cô? Hay bao nhiêu người phụ nữ bị dẫm đạp dưới cái gọi là "danh dự"?
Từng câu từng chữ của Bị Thiêu Sống như một con dao cắt vào tâm trí người đọc như một nỗi ám ảnh đáng sợ về thân phận con người giữa thời hiện đại. Và dường như còn xa xôi lắm mới đến khi mọi người phụ nữ trên thế giới này đều được đối xử bình đẳng.
©
Mười bảy tuổi, Souad đã đem lòng yêu một chàng trai. Tại ngôi làng của cô cũng như nhiều ngôi làng khác, tình dục trước hôn nhân đồng nghĩa với cái chết. Vì tội "làm ô danh", gia đình cô đã chỉ định người anh rể thực hiện bản án mà người ta vẫn thường gọi là "tội ác bảo toàn danh dự". Hằng năm trên thế giới có hơn năm nghìn trường hợp như vậy xảy ra, nhưng rất nhiều trong số đó không hề được biết đến.
Bị thiêu sống hết sức tàn khốc, Souad được cứu sống nhờ một phép lạ. Cô đã quyết định thay mặt tất cả những người phụ nữ hiện đang bị đe doạ mạng sống để nói với thế giới về sự dã man của tập tục này. Để làm được điều đó, cô chấp nhận mọi rủi ro bởi làm tổn hại "danh dự" của gia đình là điều không thể tha thứ.
"Một tiếng hô xung trận" (L'Express)
"Souad là người phát ngôn cho tất cả những phụ nữ nạn nhân trên toàn thế giới của thứ luật hà khắc do đàn ông đặt ra. Cô chính là vị anh hùng. Tôi rất vinh hạnh là người chấp bút của cô." (Marie There`se Cuny)
"...Bất thình lình, tôi cảm thấy có cái gì đó lạnh ngắt đang chảy trên đầu tôi. Và ngay sau đó, người tôi bốc cháy. Tôi hiểu ngọn lửa do đâu và thước phim quay nhanh hơn, các hình ảnh cũng hiện ra rất nhanh. Tôi bắt đầu chạy chân đất khắp vườn, tôi đập hai tay lên tóc, và tôi gào thét thật to và tôi cảm thấy chiếc áo của tôi đang bay phấp phới phía sau lưng. Không biết lửa có bén sang áo của tôi không?
Tôi ngửi thấy mùi xăng và tôi chạy. Bị đuôi áo làm vướng chân nên tôi không chạy được những bước dài. Tôi chỉ còn biết nghe theo bản năng, nghe theo sự thúc giục của nỗi kinh hoàng, chạy xa cái sân. Tôi chạy về phía vườn, vì không còn lối thoát nào khác. Nhưng sau đó tôi gần như không còn nhớ gì nữa. Tôi chỉ biết là tôi đã chạy với ngọn lửa trên người và tôi kêu thét thật to. Tôi đã làm thế nào để chạy thoát? Anh ta có đuổi theo tôi không? Hay anh ta đứng đợi lúc tôi ngã xuống để xem tôi bị thiêu trong ngọn lửa.
Rõ ràng tôi đã trèo qua bức tường thấp trong vườn để chạy sang vườn hàng xóm hoặc chạy ra đường. Có mấy người phụ nữ, hình như là hai người, vậy là chắc chắn tôi đã chạy ra đường và họ cố dập tắt ngọn lửa trên người tôi. Bằng khăn trùm đầu của họ, tôi đoán như vậy.
Họ dẫn tôi ra con suối của làng và nước đổ ào lên người tôi giữa lúc tôi tiếp tục kêu thét vì kinh sợ. Tôi nghe thấy tiếng la hét của họ, những người phụ nữ đó, nhưng mắt tôi không thấy gì cả. Đầu tôi cúi gập xuống ngực, tôi cảm thấy có dòng nước lạnh đang chảy, chảy không ngừng và tôi kêu đau vì dòng nước lạnh như thêu đốt tôi. Tôi nằm co quắp, tôi ngửi thấy mùi thịt cháy, mùi khói bốc lên. Có lẽ tôi bị ngất đi. Tôi không nhìn rõ được. Chỉ còn vài hình ảnh mơ hồ, vài tiếng động như thể tôi đang ngồi trên chiếc xe tải nhỏ của cha tôi. Nhưng người lái không phải cha tôi. Tôi nghe thấy mấy người phụ nữ đang khóc thương cho tôi. "Tội nghiệp con bé", "tội nghiệp"... Họ an ủi tôi. Tôi đang nằm trên một chiếc ôtô. Tôi cảm thấy bị xóc nảy khi xe chạy trên đường....."
*************** 
(Hết)
           
 


Đăng nhận xét

0 Nhận xét